Thứ Hai, 11 tháng 8, 2014

Lầm



Lầm
Cô gái rảo bước nhanh qua các dãy hành lang, ngồi vào một ghế khuất, chờ đợi đến lượt mình. Cô mặc áo khoác đen, quần jean sẫm màu, đôi dép lê cũng màu đen nốt. Cô đeo kính đen, chiếc khẩu trang y tế che gần kín khuôn mặt, mái tóc đen xõa lòa xòa, rối. Bất giác, cô gái đưa tay lên bụng, run rẩy, cảm nhận được một giọt ấm nóng rơi xuống tay mình. Đau đớn, như những vết kim châm sắc nhọn đâm vào da thịt. Bất giác, cô thấy mọi thứ trước mắt mờ mịt, chân rảo bước vào căn phòng trắng muốt, chẳng biết rõ lớp vải thô ráp tròng qua đầu mình. Tiếng người phụ nữ vang vảng đâu đây ??? Em suy nghĩ kĩ chưa ??? Và còn điều gì nữa cô không nghe rõ, cổ họng khô khốc bật ra tiếng vâng rồi đôi mi nặng trũi cụp xuống nhè nhẹ. Cô cảm nhận được một cái gì đó lành lạnh, nhọn hoắc đâm vào tử cung mình. Và rồi cô nghe tiếng ai đó gào thét, khóc lóc, van xin. Cô cảm nhận đc một dòng ươn ướt chảy ra khỏi người mình, dòng chảy đó bị hút đi, hút vào một cái lỗ thật sâu. Tiếng khóc thét ngày một dữ dội hơn, kéo căng mọi dây thần kinh của cô, căng cứng. Mắt cô nhòe đi, cô muốn giúp, muốn giúp ai đó đang đau đớn, cô kiếm tìm, tìm cách giúp ai đó thoát khỏi đau đớn. Nhưng rồi cô trông thấy, một cái hố đen kịt, sâu thẳm, cô cảm thấy toàn thân mình lạnh ngắt, tê liệt. Đứa bé ấy, trắng trẻo, xinh xắn, trông rất giống cô đang níu lấy miệng hố đang xoáy dữ dội. Máu đỏ chảy ra từ mắt, từ miệng đứa bé, thấm đỏ cả vào váy trắng muốt

Xa



-Mai qua chở tui đi học nha
-Ok
-Ngủ ngon :x
-Ngủ ngon
Nó đứng đó nhìn theo bóng nhỏ khuất dần sau hàng cây , 2 tiếng Ngủ ngon cứ lang thang  trong đầu nó rồi bất chợt dừng lại trên môi nó một nụ cười.
-Mình thích nhỏ rồi sao ?




Nó quen nhỏ từ những năm tiểu học , đến nay cũng gần 10 năm rồi .Mối quan hệ giữa nó với nhỏ không rõ ràng như chính tình cảm của nó dành cho nhỏ vậy , mối quan hệ đó như đang cố gắng bước qua lằn ranh giữa tình bạn và tình yêu nhưng lại sợ vấp ngã và làm vỡ tất cả những thứ nó mà trước giờ nó và nhỏ đang có ; ờ mà đó chỉ là suy nghĩ của nó , còn nhỏ nghĩ thế nào thì có trời mới biết.Nó tưởng tượng nếu nhỏ và nó là 1 cặp thì chắc chắn nó sẽ không bao giờ làm nhỏ khóc , nó muốn nhỏ luôn cười như lúc tạm biệt nó tối nay;nó còn tưởng tưởng đến lúc nhỏ trở thành vợ nó , nó sẽ không bao giờ nhậu nhẹt vì nó sợ mình sẽ hành hạ nhỏ trong những cơn say ,nó sẽ không bao giờ để ý đến 1 cô gái nào khác ngoài nhỏ ,nó sẽ về nhà đúng giờ và giúp nhỏ làm việc nhà ,nó sẽ ….. và nó chìm vào giấc ngủ trong lúc đang vẽ nên 1 bức tranh gia đình hạnh phúc.Và nó có một giấc mơ thật đẹp.




Sáng nay nhỏ vẫn ngồi sau xe nó như thường lệ ,nhỏ nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất mà không cần biết nó có nghe hay không , có những chuyện còn chả liên quan tới nó nhưng không hiểu sao nó thấy vui lạ , dường như con đường này chỉ còn nó với nhỏ và lần đầu tiên nó thích kẹt xe đến thế.Nó tấp xe vào quán cơm mọi ngày
-Cô ơi cho 2 dĩa cơm opla
Có lẽ buổi sáng đó cũng như mọi buổi sáng nếu không có cuộc gọi đó,cuộc gọi từ 1 cái tên lạ mà nhỏ chưa từng nhắc qua với nó , 1 cái tên con trai ! Nhỏ bắt máy và nó nhận thấy sự bối rối trong ánh mắt của nhỏ ,nó giả vờ như không biết gì cả và tiếp tục ăn nhưng dường như có cái gì đó đang đè nặng lên tâm trí nó.Suốt quãng đường tới trường nó im lặng mặc cho nhỏ nói.Nó để ý nhỏ trong những ngày sau đó và nhận ra nhỏ hay nhắn tin trong lớp và thường xuyên nhận cuộc gọi từ cái tên đó ,nó ghét cái tên đó lạ , ghét 1 người chưa từng gặp mặt.Hình như nhỏ đã khác trước ,những lần đi chơi với nó thưa dần ,nhỏ cũng không còn tâm sự với nó mọi chuyện như trước nữa , và nó cảm nhận được nhỏ đang giấu nó chuyện gì đó .Những suy nghĩ về nhỏ cứ vây lấy nó,nó có nên nói rõ tình cảm của nó cho nhỏ biết không ? Hay là chấp nhận che giấu tình cảm để tiếp tục là bạn của nhỏ ? Nó không biết tại sao mình lại như vậy , nó với nhỏ có là gì của nhau đâu ?



Sáng nay tình cờ nó nghe được nhỏ hẹn với ai đó vào tối nay , nó khá chắc chắn là tên đó vì giọng nhỏ rất vui , nó quyết định sẽ bám theo nhỏ xem tên đó như thế nào .Tối đó nó dắt xe ra và lao vào màn đêm , cái lạnh của Sài Gòn ban đêm như muốn đóng băng cảm xúc trong tim nó , một lúc đã tới trước cửa nhà nhỏ , bất chợt nó thấy nhỏ mở cửa ,1 chiếc xe trờ tới và nhỏ lên xe với 1 tên nào đó .”Chắc là thằng đó rồi “,nó bám theo đến 1 quán cafe được trang trí theo kiểu con gái.Nó kéo áo khoác che đầu rồi ngồi vào bàn ngay sau lưng nhỏ và đối diện với tên kia ,ơ mà sao sao thằng này nhìn như con gái ấy nhỉ , nó vẫn đang thắc mắc thì nghe nhỏ lên tiếng , đúng là cái tên đó rồi ,lại còn nấm tay nữa chứ ,nó đứng dậy định bỏ về mà không hiểu sao nhỏ lại thích 1 thằng unisex như thế thì tên kia lên tiếng .Giọng con gái  !!! Chỉ 1 câu trả lời của tên đó mà nó đã không còn tin vào tai mình nữa ,tên đó rõ ràng là con gái,1 tomboy chính hiệu ,tại sao lại thế ? Không lẽ nhỏ bị les . Nó cảm thấy choáng váng và vướng ngay vào ghế của nhỏ.
-Ủa sao ông lại ở đây ?
Nó kéo tay nhỏ ra ngoài rồi mới nói
-Chị đó là gì của bà ?
Nhỏ ngập ngừng không trả lời
-Bạn trai bà hả ?
Nhỏ vẫn im lặng rồi chầm chậm gật đầu,nhỏ òa khóc
-Tui biết tình cảm của ông dành cho tui nhưng….Tui xin lỗi vì không thể đáp trả tình cảm đó . Chúng ta có thể tiếp tục là bạn không ?
Là bạn , nó vẫn luôn muốn là bạn với nhỏ nhưng dường như có cái gì đó đã tan vỡ ,nó và nhỏ vẫn có thể là bạn nhưng không còn như trước kia nữa rồi.Nó dắt xe về sau khi “Ừ” 1 cách không chắc chắn.Hôm nay trời lạnh quá,nó chợt nghĩ về bài thơ nó đã đọc ở đâu đó:
                        Cái gì đó ươn ướt
                        Óng ánh tựa sương mai
                        Rơi nhẹ trong tiềm thức
                        Tưởng chừng đã phôi phai

                        Không rõ là cái gì
                        Mà làm tim đau nhói
                        Lệ hoen nơi bờ mi
                        Không rõ là cái gì
                        Khuấy động trong tiềm thức
                        Chẳng qua
                        Cũng chỉ là ký ức mà thôi

    Ừ, là ký ức mà thôi.

Ai sẽ mang giày cao gót cho em

"Ai sẽ mang giày cao gót cho em" của Hạc Xanh là một câu chuyện tình yêu phù hợp với tâm lý của những cô nàng tuổi yêu thời hiện đại.
Hạc Xanh tên thật là Trần Thị Tuyết Trinh, sinh năm 1992, tốt nghiệp trường Đại học Kinh tế quốc dân khoa Quản trị khách sạn. Với slogan “Nhuộm cuộc sống bằng nụ cười màu xanh lam”, cô luôn dùng văn phong nhẹ nhàng dẫn dắt bạn đọc đến những chuyện tình lãng mạn và hạnh phúc như trong truyện ngắn: Cớ sao lại yêu?, Thích thầm em thôi nhé!; truyện dài: Chờ Yêu, Ai sẽ mang giày cao gót cho em?…
Ai sẽ mang giày cao gót cho em? được ra mắt trong tháng 7, gây ấn tượng với độc giả ngay từ tên truyện, tác giả khéo léo gợi nhắc đến câu chuyện cổ tích Lọ Lem và Hoàng tử mà những cô gái vẫn hằng ao ước.
Ai sẽ mang giày cao gót cho em
Bìa cuốn "Ai sẽ mang giày cao gót cho em".
Với Ai sẽ mang giày cao gót cho em? - câu chuyện cổ tích xen lẫn các tình tiết hóm hỉnh, đời thường, nàng Lọ Lem là một cô gái không chịu yên phận, muốn tự định đoạt và nuôi dưỡng giấc mơ của mình. Chàng Hoàng tử cũng không phải một người đàn ông toàn vẹn, anh ấy chỉ dành trọn trái tim mình để bảo bọc và chở che cho người con gái anh yêu thương.
Truyện xoay quanh chuyện tình của Ngọc Lam và chàng sếp tổng. Ngọc Lam là cô gái luôn chấp nhận thử thách, vượt qua những điều không may và mang một tấm chân tình muốn giúp đỡ người bạn có cuộc đời bất hạnh là Bảo - người đàn ông vẫn sẵn lòng đi bên lề cuộc sống của cô, dù có phải đơn độc một mình... Mối quan hệ giữa ba người là sự gặp gỡ của định mệnh, là trò chơi thời thơ trẻ nhiều ám ảnh, là những toan tính sắp đặt. Rốt cuộc, sau bao biến chuyển xoay vần, mỗi người trong số họ có thể tìm thấy hạnh phúc của mình hay không?
Ai sẽ mang giày cao gót cho em? sẽ mang đến câu trả lời cho câu chuyện tình yêu đầy lãng mạn này. Cuốn sách sẽ là món quà dành tặng cho những trái tim yêu tuổi trẻ giàu nhiệt huyết và chân thành, mong muốn sở hữu tình yêu tròn vẹn với người thương.

Tự truyện của thần đồng Đỗ Nhật Nam

Bố mẹ đã "cưa đổ" tớ là tác phẩm tự truyện thứ 3 của cậu bé thần đồng Đỗ Nhật Nam, cuốn sách chia sẻ những tâm sự của cậu bé với bố, mẹ và chào đón tuổi dậy thì.
Đỗ Nhật Nam sinh năm 2001 tại Nhật Bản, cậu bé từng là dịch giả nhỏ tuổi nhất Việt Nam, mới đây đã trở thành tổng biên tập tờ báo dành cho lứa tuổi học sinh của Đông Nam Á, tác giả viết tự truyện nhỏ tuổi nhất cả nước với 3 tác phẩm: Tớ đã học tiếng anh như thế nào?, Những con chữ biết hát, Bố mẹ đã "cưa đổ" tớ.
Bố mẹ đã "cưa đổ" tớ cũng giống như hai cuốn sách trước của Đỗ Nhật Nam, càng đọc, chúng ta càng nhận ra quyển sách giúp ích cho những bạn cùng trang lứa một, thì giúp những ông bố bà mẹ mười. Cuốn sách giúp chúng ta sẽ hiểu sâu hơn hai chữ “thần đồng” của Đỗ Nhật Nam, thực chất chỉ có 1% tố chất của Nam được thừa hưởng gen trội từ bố mẹ, còn lại 99% đó là nỗ lực, rèn luyện bền bỉ, kiên trì, phối hợp hiệp đồng nhuần nhuyễn giữa ba người trong gia đình: Bố, mẹ, và Đỗ Nhật Nam.
Tự truyện của thần đồng Đỗ Nhật Nam
Bìa cuốn sách: Bố mẹ đã "cưa đổ" tớ.
Bằng giọng văn miêu tả chân thực, sinh động và đầy tình yêu thương con người, vạn vật xung quanh, chúng ta càng nhận thấy Đỗ Nhật Nam không chỉ may mắn được sinh ra trong một gia đình tràn ngập hạnh phúc, bố mẹ tài giỏi, mà còn là một đứa trẻ có tấm lòng nhân hậu, một cái tâm trong sáng.
Tiến sĩ Nguyễn Mạnh Hùng, CEO Thaihabook, vốn được mệnh danh là “tiến sĩ văn hóa đọc” và chuyên đi giảng dạy về kỹ năng đọc siêu tốc, chia sẻ về tác phẩm thứ 3 này của Nhật Nam: "Tôi không đọc hết cuốn sách mà đọc làm 3 lần. Lần thứ nhất chỉ đọc về Bố tớ, lần thứ 2 đọc về Mẹ tớ, còn lần thứ 3, nói thật, là phải ngồi thiền một lúc mới bắt đầu để Welcome tuổi dậy thì. Tôi cũng khuyên bạn đọc đọc theo cách của tôi, đảm bảo bạn sẽ rất thú vị…"

'Lời thề' - Tác phẩm khẳng định chủ quyền Hoàng Sa

"Lời thề" là cuốn tiểu thuyết ghi lại lời kể của những sinh linh gốc Việt đã sống, đã chết, đã tồn tại đời đời kiếp kiếp trên Hoàng Sa của nhà văn Nguyễn Quang Vinh.
Nhà văn Nguyễn Quang Vinh sinh năm 1959 tại thị trấn Ba Đồn, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình. Ông là tác giả của hàng trăm kịch bản sân khấu, điện ảnh, phim truyền hình và tiểu thuyết như: Ngã ba Đồng Lộc, Chuyện tình bên dòng sông (kịch bản phim), Lập nghiệp, Cô  gái mang tên dòng sông, Trở về, Ốc đảo vua… (phim truyền hình nhiều tập), Vú cát, Nữ cảnh  sát  SBC, Hồ Chí Minh - hồi ức màu  đỏ, Sau cơn giông, Sáng trong như ngọc một con người, Đại tướng Võ Nguyên Giáp & bản hùng ca Điện Biên, Quyền lực tình yêu, Lũ quét, Âm binh... (kịch bản sân khấu).
'Lời thề' - Tác phẩm khẳng định chủ quyền Hoàng Sa
Nhà văn Nguyễn Quang Vinh.
Được khởi nguồn từ lời trích: “Đường biển ấy là nơi quan yếu, phải dốc sức mà thừa hành để cho công việc được mười phần trọn vẹn. Nếu bất cẩn, sẽ phạm trọng tội" (Sắc chỉ Vua Minh Mạng ra lệnh thủy binh ra trấn giữ Hoàng Sa, Trường Sa), cuốn tiểu thuyết Lời thề là luận chứng về thân phận người Việt đã sống truyền đời trên quần đảo cát vàng mà hậu thế đặt tên là Hoàng Sa. Cương giới Việt ở đây là bằng xương cốt của nhiều thế hệ, vì thế nên cát mới vàng, màu vàng của xương cốt, của hồn vía, tầng tầng lớp lớp xương cốt Việt ở đây đã dẫn đường cho nhà văn tìm đến, để nghe họ kể lại, và ghi ra đây bằng tất cả những gì mà nhà văn cảm được, thấy được, nghe được. 
Cuốn tiểu thuyết bắt đầu lần theo những dấu chân người Việt cổ đầu tiên đặt lên quần đảo cát vàng, khi ấy quần đảo hoang vu, quần đảo mồ côi mà người Việt đã phát hiện, đã đặt tên, đã đưa hình hài nó vào hình hài Tổ Quốc.
'Lời thề' - Tác phẩm khẳng định chủ quyền Hoàng Sa
Bìa tiểu thuyết "Lời thề" của Nguyễn Quang Vinh, sách được bán với giá 120.000 đồng.
Nguyễn Quang Vinh đã hư cấu lên câu chuyện về Hoàng Sa qua mối tình của Đội Nhất và Lý Thắm, một trong những cô gái theo đoàn thủy binh ra giữ đảo.
Với Lời thề, Tổ quốc hiện ra chói ngời, trong vắt, rừng rực lửa trong những đôi mắt người Việt đang bám bên nhau, trụ bên nhau, người trong tay người, người trong cát đảo, đảo và người trong nhau thành một khối, tất cả đều đang nhuốm hồng trong ráng chiều, cảm tưởng như các đảo đều là những quả cầu đỏ.
Tổ quốc là lá cờ mang chữ Quốc vương nước Việt, bay trong gió biển, là nơi anh em nhìn tới mà đứng thẳng, mà can trường, là dấu vết muôn đời của người Việt, là câu trả lời kiêu hãnh với thế giới, lá cờ còn, đảo còn, lá cờ màu máu, đi suốt ngàn năm, đi từ cương giới đất liền ra cương giới đảo, đến tay Đội Nhất và anh em, nhìn lá cờ tung bay như thấy vẹn nguyên và vĩnh hằng đất đai bờ cõi, rạng danh Tổ quốc.
Cuộc chiến chắc chắn chưa dừng lại. Đảo xa, biển rộng, người ít giặc nhiều, rồi ai còn ai mất? Sống hay chết ở đây cũng chỉ để cho thiên hạ biết một điều, đảo này là của người Việt, cương giới này là của người Việt, còn một trăm người cũng đứng lên bảo vệ, còn mười người cũng đứng lên bảo vệ, còn một người cũng đứng lên bảo vệ, không còn ai thì thân xác chôn vùi dưới đảo cũng là nhân chứng, cũng là mốc giới, cũng vẹn nguyên một lời thề giữ đảo.